Thầy trò tiếp tục xông pha,
Quản chi nắng đốt mưa sa gió gào.
Miền xuôi mạn ngược nơi nào,
Không ngừng lặn lội truyền rao Tin Mừng.
Khắp nơi danh Chúa lẫy lừng,

1440. Đời im tiếng khóc, quỉ ngưng giọng cười.
Bóng Người soi giữa dòng đời,
Rạng ngời như bóng mặt trời đi qua.
Ơn mưa móc rưới chan hòa,
Núi sông khởi sắc, cỏ hoa thêm mầu.
I-sai xưa đã có câu :
Người ta yêu dấu được bầu ưu tiên,
Giới răn lề luật rao truyền,
Không kèn không trống huyên thuyên thị thành.
Lau dập không nỡ dứt cành,

1450. Ngọn đèn còn khói không đành tắt đi.
Cho nền công chính phát huy,
Cho dân thiên hạ biết uy Danh Người.


Lm Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn